California mấy bữa nay có mưa ,và không gian đang vào những ngày u sầu xám xịt cuối Thu sương mù, giao mùa chuyển Đông hanh hao lạnh lẽo ẩm ướt...
Người đàn ông im lặng nhìn vào ly , mầu xanh đỏ lóng lánh trong ánh sáng của dây đèn Noel đang nhấp nháy trên viền mái nhà , sau vườn...
Chỉ mới đấy thôi...Một đêm sương mù mùa Thu...
... ... ...
Đêm ấy ngập tràn sương mù ...
Người đàn ông tỏ ý muốn người kia -
một phụ nữ trẻ - khoác thêm vào cái áo ấm của mình , trước khi 2 người
mở cửa bước ra sân...
- No, thank you anh. Em không cảm thấy lạnh ! _
Người phụ nữ lắc đầu nói nhỏ, người đàn ông nhìn cô gái , im lặng không
nói gì, khoác thêm vào vai cô chiếc áo ấm... Cô để yên .
- Oh, trời
đêm đầy sương mù , dầy đặc , anh đưa em về trong đêm sương mù...!_ Người
đàn ông hơi mỉm cười nói nhỏ vào tai cô...Hương thơm quyến rũ Chanel 5
và mùi nồng ấm mái tóc bờ vai khuôn ngực cô gái quyện vào khuôn mặt
ông...
Mr. Mom biết rất rõ rằng chỉ lát nữa thôi, tất cả những gì đang hiện hữu ở đây của người phụ nữ sẽ không còn hiện diện thêm lần nào nữa...
Và khi ông ta trở về nhà sau đó, hẳn là một nỗi trống vắng yên tĩnh như vẫn thường có ở đấy trong cuộc sống tháng ngày qua của ông sẽ vẫn còn thoang thoảng hương thơm quyến rũ từ mái tóc cô gái trên chiếc gối, ngọt ngào đôi môi và vòng tay níu giữ của người phụ nữ sẽ như vẫn còn nóng ấm in dấu trong chăn mền...
Hai người vào trong xe...
Người đàn ông choàng qua hôn nhẹ lên gáy cô gái trước khi cho xe lăn bánh :
-
Anh chưa được "nghe" cái mùi thoang thoảng quý phái của Giorgio Armany
nhỉ !? _ Người đàn ông nói với giọng thì thầm, hai tay để trên vô lăng
lái xe, khuôn mặt lạnh lùng cố hữu của ông nhìn thẳng phía trước...Con
đường lù mù trong sương đêm, ông bật đèn pha , ánh sáng phía trước xe
xuyên hai vệt dài nổi rõ trong màn sương dày đặc...
Người phụ nữ quay qua nhìn ông, mỉm cười :
-
Em chưa mở chai ấy.., và sẽ...không bao giờ mở ra để xài nó !_ Cô hiểu
người đàn ông nhắc đến chai nước hoa cao cao gầy gầy, có mầu tím và một
cành hoa cuốn quanh chai cũng mầu tím sang trọng , mà ông đã tặng cô vào
ngày Sinh nhật cùng với 2 cành Hoa Hồng vàng ...
Ngày ấy tưởng như đã xa xôi lắm rồi...
_ Sao vậy em !? không thích !?
_
Không ! em rất thích chứ ! Nhưng em sẽ không bao giờ mở ra, em muốn giữ
nó trên bàn , trong phòng ngủ của em ,và cứ để đấy, không xài đến đâu
!--Cô lại nhìn ông, không cười...
_ Ok , em...! Vậy mai mốt nó sẽ bốc hơi hết, còn lại cái chai không đấy, mặc dù em chưa bao giờ mở ra để dùng đến...
_ uhm, yeah ! i know..., anh !
_ Vậy sao , có lần anh hỏi, em bảo : "em sẽ dùng nó vào mùa Đông tới" mà !_Ông nói, nhìn cô như dò xét ý nghĩ của cô xem có cùng ý nghĩ với ông không, rằng : "Họ sẽ có thể gặp nhau lại vào một đêm trong tuần Lễ cuối mùa Thu này không !? mà trong tuần lễ ấy có ngày Lễ Giáng Sinh ...!?"
_ uhm.., Em thích cái mùi của nó khi dùng vào mùa Đông... Thank you, anh
rất khéo chọn...Em sẽ không xài đến, vì em muốn giữ nó còn nguyên như
thế..._ Cô định nói thêm gì đấy, rồi lại thôi,im lặng ngửa đầu dựa ra
phía sau ghế, nghe nhạc...
_ Ok , em ! _ Người đàn ông hít một hơi
dài vào ngực cái không khí mùa Thu và cả cái không gian lạnh lẽo sương
mù im lìm trong đêm đang loáng thoáng lướt qua ngoài khung cửa xe...
...
Đường phố khuya...
Thỉnh
thoảng mới có dăm ba chiếc xe chạy vèo qua , tiếng bánh xe dán vào mặt
đường ẩm ướt phát lên những âm thanh nghe lạch xạch vang vọng xa vắng
như khuôn mặt 2 người im lặng trong tiếng nhạc của những bản nhạc có từ
những thế kỷ trước...
...
Những ngọn đèn đường mờ mờ tỏa ánh sáng lơ tơ mơ vào trong đêm , đường phố , cây cối, hàng quán, nhà nhà lướt thướt ẩm ướt mờ nhạt ẩn hiện như đã có từ bao giờ trăm năm qua , cũng ngần ấy thứ...Con người, vật chất, tinh thần , nụ cười , buồn, vui và những giọt nước mắt...Hạnh phúc và khổ đau..Ngày Tháng năm qua Xưa hay Nay đều vẫn y như vậy .
...
Chiếc xe dừng lại trong khuôn viên khu nhà người phụ nữ...
Người đàn ông nghiêng đầu cầm bàn tay cô gái áp vào má mình, người phụ nữ xòe rộng năm ngón tay ấm áp để yên...
Cô mở cửa xe , quay nhìn ông , khuôn mặt cô in dấu một nỗi niềm , cô nói nhỏ :
_ Thanks for the Thanksgiving dinner, the wine, the ride, the wonderful night...and everything else...
_
My pleasure..., em !_ Người đàn ông nhìn sâu vào mắt cô nói trong hơi
thở đầy men mầu đỏ những ly rượu hai người đã uống trong bữa ăn tối...
Người
phụ nữ bước ra khỏi xe, bước đi nhanh vào con đường nhỏ hai bên có những bụi cây dầy
đặc lá xanh và những nụ hoa nhỏ xíu mầu trắng thơm thơm trong đêm...
Mr. Mom im lặng nhìn theo bóng dáng người phụ nữ trẻ xa dần, khuất sau những lùm cây quanh đó...
Cô bước đi không một lần quay nhìn lại...
Sương mù bay là là trên những ngọn cây gần đấy , lan tỏa cả xuống con đường nhỏ .
Không gian im ắng...Mr. Mom vẫn ngồi im lặng trong xe ,có vẻ như ông đang nghe ngóng xem mình đang ra như thế nào...
Lúc ấy khoảng hơn 3 giờ sáng...
Người đàn ông lái xe ra đường lớn , mở nhạc lớn hơn một chút nữa...
Chiếc xe phóng vào trong màn đêm sương mù...
Họ
đều hiểu với nhau rằng : đó sẽ là đêm cuối cùng họ gặp nhau , và người
đàn ông vẫn chưa được "nghe" cái mùi hương của chai nước hoa mầu tím mà
người phụ nữ đã nói sẽ dùng vào mùa Đông tới...
Bây giờ vẫn đang là mùa Thu...
... ...
... ... ...
( ***
Trích truyện dài "Một Ngày Trong Đời Mr. Mom" , gồm 3 cuốn, mỗi cuốn dầy...888 trang... )